Săn mồi
Phần 1: Mùi Đất Sét Sự im lặng ở đây có âm thanh của riêng nó. Nó không phải là sự trống rỗng. Nó đặc quánh, được dệt nên từ tiếng “ro ro” đều đều của những chiếc bàn xoay, từ tiếng nước vỗ vào đất sét “lép nhép”, và từ tiếng gió xào xạc bên ngoài, lùa qua những khung cửa sổ lớn không có kính, mang theo mùi của cỏ cây và đất ẩm sau một cơn mưa bất chợt. Ngân bước vào, và sự im lặng đó khẽ cựa mình. Cô cởi đôi dép cói, đặt chúng ngay ngắn ở bậc thềm. Lòng bàn chân trần của cô áp xuống nền xi măng mát lạnh, một cảm giác trần trụi và kết nối ngay lập tức. Một cơn rùng mình nhè nhẹ chạy dọc sống lưng. Cô mặc một chiếc váy suông vải đũi màu nâu đất,...
