Truyện loli
Từ chợ đi ra ngoài, trừ anh Nhàn thì tay đứa nào cũng khệ nệ xách đủ thứ túi to túi nhỏ. Có những người bán dạo mời tụi nó mua mấy cái giỏ xách may bằng bao tải thức ăn gia súc, nhưng anh Nhàn dẫn cả đám vô một tiệm ở đầu chợ và chỉ tụi nó mua 3 giỏ xách giống vậy nhưng to hơn nhiều, để tụi nó dồn hết đồ đã mua vô trong 3 giỏ bự như vậy rồi xách ra bãi gửi xe.
Cả đám lấy xe chạy về nhà nghỉ gửi đồ vừa mua được. Sau đó mấy chiếc xe lại theo sau anh Nhàn chạy đi tới chỗ cái đảo nằm giữa hồ, giữa rừng như anh nói lúc nãy.
Đường đi tới chỗ này khá xa, còn xa hơn cả đường đến núi Lang Biang hôm qua nữa.
Chạy một đoạn thì cả đám bắt đầu thấy rừng thông, và từ đó trở đi chỉ thấy toàn cây thông mà không có cây gì khác mọc xen kẽ. Đường đi rất đẹp khiến cho không những ba đứa nhỏ mà cả anh Đen cũng nhiều lần kêu lên thích thú.
Cảnh đẹp như vầy thì không thể nào thiếu những lần dừng xe lại bất chợt để chụp hình. Việc dừng xe này thường xuyên đến nỗi đã qua 1 giờ trưa mà tụi nó vẫn còn đang ở trên đường. Cũng may là cái nắng giữa trưa trên Đà Lạt hầu như chẳng ảnh hưởng tới ai, khí trời vẫn trong lành, cảnh vật vẫn yên tĩnh, rừng thông vẫn xanh um, không khí lại còn lành lạnh nữa, chứ không hề nóng cháy da như dưới Sài Gòn.
Con đường nhựa phẳng phiu uốn lượn giữa một bên là rừng thông xanh ngắt trải dài lên đồi cao, một bên là hồ nước tĩnh lặng và mát rượi.
Tới đây anh Nhàn lại dừng xe, và cả đám lại tấp vô lề theo anh.
Anh Nhàn lấy máy chụp hình từ trong ba lô ra, rồi lại chụp cảnh, chụp cho đám nhỏ. Xong anh giơ máy lên canh góc chụp, và nói với con Loan…
– Con đường chỗ này uốn lượn đẹp lắm. Em đứng giữa tim đường để anh chụp cho.
– Yeah!
Con Loan hớn hở làm theo, nó chưa bao giờ chê khi được làm mẫu chụp hình hết.
Thế là mấy đứa con trai còn lại đứng ra sau lưng anh Nhàn, nhìn ké vào màn ảnh trên máy chụp hình của anh, nhìn anh chụp cho con Loan đủ kiểu.
Sau khi chụp xong các kiểu phổ thông, anh bắt đầu tạo dáng cho con nhỏ ngồi xổm ngay bên trên tim đường, váy vén hết lên trên, để cái bướm loe ra như đang “hứng” lấy vạch tim đường “chạy xuyên” qua đường chẻ.
Góc chụp này của anh rất “độc”, vì cả đám đang bu sau lưng anh nhìn thấy tim đường cong cong kéo dài từ cạnh dưới khung hình, chạy lên “xuyên” qua đường chẻ giữa hai múi bướm múp míp của con nhỏ, kéo dài đến hậu cảnh khung hình, vòng vèo khuất sau rặng thông. Bướm con nhỏ như sáng hẳn lên dưới ánh nắng rực rỡ đang chiếu vào, hai “múi” dầy múp míp khiến cho cả 3 thằng đứng coi lẫn anh Nhàn cầm máy chụp hình phải liên tục nuốt nước bọt.
Sáng giờ cả đám đều chỉ mới làm 1 phát, trừ anh Đen “bơm” được cho con nhỏ 2 lần. Nhưng sau khi chạy đi ăn sáng, sau đó là dạo chợ mua đặc sản, và nãy giờ lang thang trên đường, đối với mấy thằng con trai sung sức kia thì cũng gọi là khá lâu rồi, dư thời gian “sạc đầy” lại năng lượng cho hạ bộ tụi nó. Cái lần “bơm sữa” cho con nhỏ hồi sáng với tụi nó lúc này… đã chìm vào trong ký ức xa xăm.
Bây giờ nhìn con nhỏ phô bướm ra trước máy ảnh thì đứa nào cũng nứng bừng bừng như lâu lắm rồi không được chơi con nhỏ. Thằng nào thằng nấy cũng đều nuốt nước bọt ừng ực như đang uống bia, trước quần đứa nào cũng độn lên cao như cái lều.
Tụi nó chỉ ước được tấp đại vô đâu đó để chơi con nhỏ cho thỏa thích, hoặc ít ra cũng có thể “chấm mút” chút đỉnh trước khi về nhà nghỉ, nhưng khổ nỗi con đường quanh co xuyên qua những đồi thông và hồ nước này cứ kéo dài mãi không biết bao giờ mới đến nơi. Dù đang nứng như điên, nhưng cảnh đẹp trên con đường này cũng khiến tụi nó phần nào dịu lại.
Đoạn đường này nghe anh Nhàn nói là đẹp nổi tiếng, nên lác đác vẫn có xe cộ của du khách qua lại, nên đi cả một lúc lâu mà tụi nó vẫn không tìm được chỗ nào đủ kín đáo để lôi con nhỏ vô “tranh thủ” được.
Rừng thông có nét đẹp rất riêng, chụp hình rất thích, nhưng đối với mấy đứa đang nứng bừng bừng này thì đúng là khó xử, vì cây thông chỉ mọc lá trên ngọn, còn dưới gốc lại trống trơn, cả một vùng rộng lớn đều trống trơn, không chỗ nào đủ kín đáo để mà “thậm thụt” cả. Thậm chí một số nơi lá thông khô rơi dầy đặc khiến cho cỏ cũng mọc không nổi. Nên vừa chạy xe tụi nó vừa đành nhìn cái bướm “mọng nước” của con nhỏ “sấp mặt lone” xuống yên xe sau lưng anh Nhàn mà chết thèm. Cả đám con trai chỉ mong sao cho nhanh tới chỗ nào đó, chứ chạy xe và nhìn con nhỏ “ngọt nước” như vầy mà không “ăn” được thì đúng là tra tấn.
Khổ nỗi, anh Nhàn là dân mê nhiếp ảnh chính hiệu. Cứ chạy xe một đoạn thấy cảnh nào “được” là anh dừng lại, và chỉ chụp đúng một kiểu ảnh “tim đường và cái khe”. Chỗ nào cũng chụp đến tận mười mấy ảnh rồi anh mới cảm thấy hơi hơi vừa ý, lúc đó tụi nó mới được lên xe đi tiếp. Cả đám còn lại đều thấy ảnh nào cũng như nhau, nhưng anh Nhàn giải thích rằng chỉ cần ánh sáng thay đổi một tí xíu, sáng hơn hay tối hơn, hoặc góc nghiêng của ánh sáng đổi một tí là mọi thứ khác hoàn toàn, chứ chưa nói gì đến tiền cảnh, hậu cảnh, hay biểu hiện trên mặt con nhỏ lúc đang phô diễn.
Cả 3 thằng còn lại dù không nói ra nhưng trong bụng cũng đều than trời đây là tour phượt chứ đâu phải một photo tour cho dân nhiếp ảnh mà anh cứ chụp hoài thấy sợ luôn.
Cũng may sau cả chục lần dừng xe, cuối cùng anh Nhàn cũng chụp ra được một đống ảnh ưng ý với cái bướm của con nhỏ, lấy được vào khung hình những sợi lông mu mới nhú mỏng manh dưới ánh sáng vàng ươm xuyên qua rừng thông, hay chụp cận cảnh lỗ thịt đỏ hồng loe tròn ra của con nhỏ khi nó đang ngồi xổm trên đường, hai tay vạch hai mép cho rộng ra, nên sau đó anh lên xe dẫn đường chạy thẳng một mạch mà không dừng lại nữa, khiến cho cả đám đều thở phào nhẹ nhõm.
Càng chạy tụi nó càng thấy mình đi vào vùng sâu vùng xa, xung quanh chỉ toàn là đồi, núi, rừng thông, mà lại chẳng thấy một cái nhà nào. Thậm chí không có một cái rẫy cà phê nào hết luôn, cho nên hồi ban đầu thấy rừng thông tụi nó còn phấn khích, dừng lại chụp hình nhiều lần, nhưng cứ chạy giữa rừng thông như từ nãy tới giờ thì cảm giác bị đơ luôn rồi, lại thấy cây thông cũng bình thường như cây khác thôi, bởi vì quanh đây nó quá phổ biến, thậm chí có phần đơn điệu. Cảnh vật nhìn đã quen mắt, tuy nhiên bầu không khí trong lành và tươi mới vẫn luôn khiến cả đám cảm thấy sảng khoái, nhất là mùi nhựa thông thơm thơm trong cái se lạnh của núi rừng đất đỏ bazan thì gần như là đặc sản độc quyền của Đà Lạt, không thể tìm được ở nơi nào khác.
Đường qua vùng này có rất nhiều đèo dốc quanh co, khúc cua dầy đặc, hết lên lại xuống, thử thách tay lái của các tài mới và… chưa có bằng lái là 2 thằng Bi – Bo. Cũng may anh Nhàn chạy xe không nhanh, cũng không chậm, đúng chất nhàn nhã như cái tên của anh, nên cả đám cứ thế mà chạy theo sau.
Chạy thêm một đoạn thì rừng thông bắt đầu bị thay thế bằng cây lá rộng, xen kẽ lác đác là vườn tược của người dân lẫn vào những vạt rừng vừa mới phá, gốc cây vẫn còn dấu hiệu bị cháy nham nhở.
Đến đây anh Nhàn ra hiệu cho cả đám đi chậm lại, rồi anh rẽ trái chạy vào một con đường đất đỏ, hai bên là những rẫy cà phê xen lẫn những mảng rừng thưa còn sót lại.
Cả đám chạy chừng 10 phút thì thấy một cái hồ nước rất to hiện ra ngay trước mắt. Hồ này to gấp mấy chục lần cái hồ ở thác trong rừng nhà anh Đen. Đứng từ trên đỉnh dốc nhìn xuống mà vẫn không thấy hết cái hồ. Nước hồ xanh ngắt, hơi lạnh từ hồ thổi lên khiến tụi nó rùng mình, dù lúc này đã quá trưa.
Anh Nhàn dừng xe lại, giơ tay chỉ cái đảo nhỏ xanh um giữa hồ và nói…
– Mình ăn trưa chỗ này nè mấy đứa.
– Anh định nói là ăn chiều luôn hả?
– Khà khà. Bây giờ là 2 giờ mấy, ra đảo gọi món xong, tới khi được ăn thì chắc cũng là ăn xế luôn rồi.
– Làm cách nào qua đảo đây anh? Bơi qua giống như ở nhà anh đen hả?
– Haha… Chỗ này có đò nha, không phải bơi.
– Vậy đi thôi mấy anh! Bánh mì xíu mại, bánh giò, với sữa chua phô mai đi đâu hết trơn rồi. Em đói!
– Anh cũng đói. Đi thôi!
– Let’s go!
Cơn đói khiến cả đám chỉ muốn đi cho tới nơi chứ không đứa nào lấy điện thoại hay máy chụp hình ra chụp cảnh gì nữa hết, mặc dù góc chụp từ trên cao xuống mặt hồ rất đẹp.
Cả đám đổ dốc theo con đường vòng vèo thêm một đoạn thì đến mép nước. Ai cũng ồ lên thích thú khi thấy một cây sộp hay cây đa gì đó ngay sát mép nước, gốc rất to, có vẻ đang thay lá, chỉ còn cành nhánh trơ trụi và những búp non đỏ au ngoài chóp cành, in bóng xuống mặt hồ nước xanh như một bức tranh thủy mặc. Ngay dưới gốc cây có buộc mấy cái thuyền gỗ nhỏ, đáy bằng, có gắn bảng hiệu của quán ăn trước mui, chắc dùng để chở khách qua đảo ăn uống. Dưới mặt hồ có thuyền đang chạy chở khách ra vô đảo, trông khá tấp nập.
Anh Nhàn chỉ cái hồ và nói…
– Hồ này nhìn vậy chứ nó dài lắm, dài nhiều cây số lận đó.
– Ồ! Vậy là đằng kia vẫn còn nữa hả anh?
– Đúng rồi, người ta có thuyền dịch vụ chở khách đi dọc cái hồ này ngắm cảnh đó. Mất từ nửa tiếng tới 45 phút một chuyến lận, vậy thì em thử tưởng tượng cái hồ này nó dài bao nhiêu.
– Wow! Đã ghê! Lát mình có đi tour đó không anh?
– Để dịp khác đi, sợ ăn uống xong cũng tới chiều rồi, mình còn lo quay về trung tâm, chứ đường này không dám đi ban đêm đâu.
– Eo, đường rừng này mà chạy ban đêm thì chắc sợ lắm.
– Ừ, thỉnh thoảng vẫn xảy ra vài vụ cướp giật ở đây đó.
– Thôi thôi, mình nhanh ra đảo đi anh!
– Ha ha. Nói vậy thôi chứ mình còn đủ thời gian mà, lo gì. Giờ gửi xe trước đi.
– Dạ.
Cả đám sau khi gửi xe vô nhà dân gần đó thì đi xuống đò của quán, và được chở ra đảo.
Chiếc đò được thiết kế với đáy bằng, có ghế để ngồi như những chiếc thuyền du lịch sông nước miền Tây, có cả mái che nên ngồi mát rượi.
Đò chạy chầm chậm, lướt nhẹ trên mặt nước xanh ngắt tạo cơ hội cho tụi nó nhìn ngắm mặt hồ rộng thênh thang. Không rõ đây có phải là cách mà quán giúp khách thư giãn trước khi ăn hay không, nhưng phải mất hơn 10 phút tụi nó mới ra tới đảo mà không đứa nào cảm thấy phiền chút nào, mặc dù bụng đang đói meo.
Thuyền cập vào bờ, cả đám bước đi trên những miếng ván gỗ được trải từ mép nước lên tới mặt đảo. Vừa đi vừa tránh một tốp khách đang đi xuống thuyền. Mùi bia rượu nồng nặc tỏa ra từ nhóm khách nam đang trò chuyện rôm rả khiến con Loan phải nhăn mặt. Nó thậm chí có cảm giác buồn nôn đến nỗi phải đưa tay bịt miệng lại để không phải nôn thốc nôn tháo mọi thứ trong bao tử ra ngoài. Đối với một đứa con gái nhỏ như nó thì mùi bia, rượu thịt phả ra từ hơi thở của đàn ông là cái gì đó rất kinh tởm, không thể chịu đựng nổi.
Thằng Bo đi sau thấy vậy liền đưa tay vỗ vỗ nhè nhẹ vào lưng em, rồi nó vuốt vuốt mấy cái vào lưng con nhỏ và hỏi…
– Mùi ghê quá hả em?
– Phù phù. Dạ.
– Em thấy đỡ chưa?
– Đỡ rồi anh. Phù phù. Lên tới đây hết mùi rồi.
Anh Nhàn nhìn con Loan vẫn còn đang đưa tay bịt miệng bịt mũi, rồi nói…
– Anh là con trai mà còn thấy cái mùi đó kinh khủng, cho nên anh hiểu em!
– Dạ, sém chút nữa em nôn ra hết rồi.
– Ừ, thôi ráng đi, ở đây có hoa quá chừng kìa, em chạy tới ngửi hoa đỡ đi.
– Dạ. Hí hí…
Con nhỏ hí hửng đi tới cạnh một cây sứ đại có mấy chùm hoa màu vàng nghệ đang nở ra rất đẹp và thơm ngát, rồi đưa mũi vào đó ngửi mấy lần rồi kêu lên…
– Hoa này thơm ghê đó mấy anh!
– Ồ! Cái này hiếm nè! Bình thường hiếm có hoa nào màu vàng nghệ đậm như cây này. Chắc là giống mới người ta sưu tập được.
– Anh cũng biết chơi cây cảnh nữa hả anh Nhàn?
– Có chứ! Nhà anh đất rộng mà, cũng có trồng sứ này, nhưng mặt hoa vàng ươm như vầy thì lần đầu tiên anh thấy đó.
Cả đám đang cầm trồ bu quanh mấy cây sứ giống hiếm cùng anh Nhàn, chợt có người của quán ra tiếp.
Anh nhân viên hỏi anh Nhàn…
– Mấy anh đi bao nhiêu người vậy?
– Năm người em!
Thanh niên phục vụ đó nhìn nhìn con Loan đang hớn hở vin mấy cành hoa sứ xuống để ngửi, rồi quay lại nói với anh Nhàn…
– Dạ, mời mấy anh đi theo em nha!
– Rồi. Em đi trước dẫn đường đi.
Nói xong cả đám đi theo nhân viên phục vụ đó, còn thằng Bo thì phải kéo tay con nhỏ rời khỏi những cành hoa sứ mà có vẻ nó đã mê mẩn luôn rồi.
Tụi nó vừa đi vừa ngắm cảnh, ngắm hoa trên đảo.
Chắc là chủ quán trên đảo rất yêu hoa nên trồng rất nhiều loại hoa khác nhau. Tụi nó thấy cúc Uyên Minh cánh trắng muốt, nhụy vàng mọc thành những luống to dọc lối đi, hoa sao nhái tím, hồng, vàng mọc thành nhiều cụm to, hương thơm bay khắp con đường khiến cả đám thấy rất sảng khoái và tươi mới. Trên đảo còn có hoa Mua Thái mọc thành từng lùm cây bụi cao hơn đầu người, hoa rất to, nở ra cả chùm tím ngắt không thấy lá đâu. Rồi những giàn dây leo trồng hoa rạng đông màu vàng cam rực rỡ, đặc trưng của Đà Lạt. Và xứ lạnh này không thể thiếu hoa hồng, nhất là những giống hồng dại được cho mọc theo giàn, rũ bông xuống thành từng chùm màu hồng phấn đầy quyến rũ. Nếu không được nói trước đây là một quán ăn nhậu, thì không ai nghĩ một đảo đầy hoa lãng mạn như vậy lại có liên quan gì đến cái chốn trần tục kia.
Con Loan cứ như một đứa con nít lạc vào xứ thần tiên. Vốn rất yêu hoa, nên khi thấy đâu cũng đầy hoa nở rộ thì nó cứ hết ngắm bên này, lại nhìn bên kia, liên tục trầm trồ và xuýt xoa như tiếc rẻ vì không thể thưởng thức hết toàn bộ cùng một lúc. Nó thấy mọi người ai cũng đi lẹ quá nên quýnh quáng nói với anh Nhàn…
– Anh Nhàn ơi! Hoa hồng đẹp quá kìa anh! Hoa sao nhái nữa! Trời ơi hoa hồng vàng này đẹp dễ sợ! Chụp hình cho em đi anh!
– Haha… Coi em quýnh lên kìa! Đợi chút ăn xong, hoặc trong khi đợi ra món thì mình ra chụp hình sau. Giờ đi theo người ta tới chòi trước đã, gọi món trước. Không có người dẫn đi thì mình lạc luôn đó. Đảo này rộng lắm.
– Dạ. Trời ơi! Hoa móng rồng kìa!